Hôm nhận bằng khen của Hội Đông y quận Hoàng Mai nhân dịp kỷ niệm 20 năm ngày thành lập hội, tôi đứng lặng đi một lúc. Không phải vì xúc động quá mức, cũng chẳng phải vì tự hào gì lớn lao. Chỉ là lúc đó trong đầu chợt hiện lên rất nhiều hình ảnh cũ, những ngày đầu tiên tôi đến với nghề với hội, khi mọi thứ còn đơn sơ và chật vật đến nay đã rất ổn định và phát triển lớn mạnh. Đó là niềm vui khi mà nghề đông y ngày càng được mọi người quan tâm hơn !!!

Nội dung chính
- 1 Tôi đến với nghề Đông y từ những điều rất đời thường
- 2 Nghề trị liệu – Một nghề không được phép chủ quan và ẩu
- 3 Sinh hoạt cùng Hội Đông y và giá trị của sự chia sẻ
- 4 Tấm bằng khen như một dấu mốc nhìn lại
- 5 Y Cốt Liên Khoa – nơi vừa làm nghề, vừa truyền dạy nghề
- 6 Một chặng đường theo nghề – Một tấm bằng treo tường – một sự động viên khích lệ
Tôi đến với nghề Đông y từ những điều rất đời thường
Ngày đó, tôi đến với Đông y không phải vì danh tiếng hay bằng cấp. Mà vào một hôm tôi đi thăm người nhà nằm viện trong tình trạng đau đớn không đi lại được, rồi một người bệnh giường bên cạnh cũng trong tình trạng đau đầu dữ dội. Tôi nhìn mà xót thương cho họ và chợt nghĩ tại sao mình không theo nghề chữa bệnh, có thể khi biết nghề mình sẽ có cơ hội giúp người ta bớt đau. Duyên nghề đến với tôi như vậy đó, thế là tôi quyết định theo nghề một cách rất tự nhiên, rất đời.
Nghề trị liệu – Một nghề không được phép chủ quan và ẩu
Khi hành nghề Đông y, nhất là làm về trị liệu cột sống – cơ xương khớp bằng tay, cần phải hết sức cẩn thận và không có chỗ cho sự vội vàng nên tôi đã rất tập trung và học hành một cách rất nghiêm túc. Bởi tôi nghĩ : Mỗi động tác đặt tay cần phải cân nhắc và cần có khoa học bởi mỗi lần nắn chỉnh đều phải hiểu rõ cơ thể người bệnh đang “ lệch ” ở đâu, ” kẹt ” ở chỗ nào. Cần phải giải cơ ra làm sao cho hiệu quả….Có những ca tưởng đơn giản, nhưng chỉ cần thiếu tập trung một chút là hậu quả kéo dài rất lâu.
Sinh hoạt cùng Hội Đông y và giá trị của sự chia sẻ
Những buổi sinh hoạt cùng các Thầy và anh em trong Hội Đông y, những bữa cơm giản dị, những buổi trao đổi chuyên môn…dường như đều diễn ra rất đời thường, không màu mè phông bạt, không hình thức chém gió. Những người làm nghề gặp nhau, nói chuyện nghề, chia sẻ ca bệnh, học thêm từ nhau từng chút một đúng theo tinh thần : Đoàn kết – trao đổi – học hỏi. Chuyện hỗ trợ chia sẻ với nhau về các chính sách mới của nhà nước đối với người làm nghề, và cả chuyên môn như chỉ là một cách đặt tay khác đi, một góc nhìn khác về khí huyết …. nhưng lại giúp nhau có kiến thức để giải quyết được ca bệnh khó.

Tấm bằng khen như một dấu mốc nhìn lại
Bằng khen treo trên tường, nếu nhìn kỹ, thật ra chỉ là một tờ giấy như bao tờ giấy bình thường nhưng phía sau nó là cả một quãng thời gian dài đam mê sống trọn với nghề. Đó là những buổi làm việc không nhìn vào đồng hồ không biết đã mấy giờ rồi nhỉ. Và cả những lần bệnh nhân nói với tôi : ” Thầy ơi, giờ tôi cúi người được rồi. ” , ” Thầy ơi, cổ tôi xoay nhẹ hơn trước nhiều.” ….Với tôi, đó mới là phần thưởng lớn nhất, là nguồn động viên kịp thời khi gặp phải những khó khăn trong nghề.
Thật ra, những đóng góp của tôi cho Hội Đông y không phải điều gì cao xa mà đơn giản là tham gia đầy đủ, chia sẻ đúng khả năng của mình, truyền lại những gì mình đã học được, đã làm được. Tôi luôn nghĩ : Nghề này không giấu nghề giấu dốt thì mới có thể đi xa được, chứ nghĩ kiến thức của mình là hay là giỏi rồi giữ cho riêng mình thì chỉ dừng lại ở một chỗ mà không thể phát triển tiến xa được.
Chính từ suy nghĩ đó, Y Cốt Liên Khoa ra đời. Với suy nghĩ không phải để làm lớn cho nhanh bằng cách chém gió bừa bãi để nổi tiếng mà cần nhất là làm cho đúng – cho chắc – cho lâu dài để giúp được bà con thoát khỏi đau đớn được sống an yên vui vẻ.

Y Cốt Liên Khoa – nơi vừa làm nghề, vừa truyền dạy nghề
Ở Y Cốt Liên Khoa, tôi vừa làm nghề, vừa dạy nghề. Dạy từ nền tảng giải phẫu, sinh cơ học cột sống, cho đến cách đặt tay, cách cảm nhận mô mềm, cách đọc phản ứng cơ thể người bệnh. Học viên đến không chỉ học kỹ thuật, mà học cả cách làm nghề tử tế. Đặc biệt với phương châm : ” Đã dạy thì đừng giấu nghề mà đã giấu nghề thì đừng có dạy ” thế nên Tôi chỉ mong làm sao cho học sinh làm được tốt nhất và hiệu quả nhất.
Nhìn lại những bức ảnh sinh hoạt, những khoảnh khắc đời thường cùng đồng nghiệp, cùng học viên, cùng bệnh nhân…Tôi thấy mình may mắn vì đã chọn đúng con đường. Con đường không hào nhoáng, nhưng đủ sâu. Không ồn ào, nhưng bền bỉ.

Xem thêm : Khóa truyền nghề Đông Y trị liệu Cơ – Xương – Khớp hiệu quả cao
Một chặng đường theo nghề – Một tấm bằng treo tường – một sự động viên khích lệ
Tấm bằng khen hôm nay, với tôi, không phải để khoe, mà để tự nhắc mình rằng : đã chọn nghề này thì phải sống cho xứng với nó. Và ngày mai, tôi vẫn sẽ tiếp tục đặt tay lên cột sống của người khác
bằng sự cẩn trọng như ngày đầu tiên bước vào nghề.
Lương y Nguyễn Chính






